BornToRide

Lexus LS 400: hành trình một triệu dặm

Từ LS 400 của bố Matt Farah đến #MillionMileLexus: 1UZ-FE, độ bền Lexus và cộng đồng đưa chiếc sedan già tới mốc bảy chữ số.

Có những chiếc xe được nhớ vì tốc độ. Có những chiếc được nhớ vì thiết kế. Rồi có những chiếc được nhớ vì chúng… không chịu chết. Lexus LS 400 thuộc nhóm thứ ba, theo cách đẹp nhất có thể: êm đến mức hồi nhỏ bạn phải nhìn đồng hồ để tin máy đang nổ, và bền đến mức gần một triệu dặm vẫn còn “cảm giác luxury car” khi lăn bánh 80–100 mph trên interstate Mỹ.

Câu chuyện #MillionMileLexus không chỉ là odo bảy chữ số. Đó là hành trình của một dòng sedan từng định nghĩa lại luxury Nhật, của một đứa trẻ chín tuổi đặt tay lên nắp capo vì tò mò, và của một cộng đồng road-trip đưa chiếc LS 400 cũ kỹ đi khắp nước Mỹ. Trong bản đồ Ride / 4-Wheel, đây là cực đối lập thú vị với Land Cruiser qua các thế hệ: một bên là four-by-four đi xa bằng xương thép; một bên là sedan đi xa bằng độ tinh tế cơ khí. Cùng nhà Toyota, cùng DNA “làm đúng thì sẽ sống lâu”.

LS 400 trắng: từ xa trông như xe 150.000 dặm. Odo thì kể chuyện khác hẳn.

LS 400: Khi Lexus Đặt Mục Tiêu “Bất Khả Thi”

Nhiều hãng muốn leo lên phân khúc luxury. Ít hãng làm được như Lexus với mẫu đầu tay. Tinh thần đó gắn với kỹ sư Ichiro Suzuki và chương trình xe sang bí mật của Toyota thập niên 80, cùng loạt “impossible targets”. Kết quả: LS 400 đời 1990 nặng khoảng 3.700 pound, 250 hp, top speed 155 mph, khoảng 23,5 mpg. Nó êm hơn mọi sedan từng bán ra thị trường lúc ấy, nhanh hơn và tiết kiệm hơn khoảng 25% so với BMW 735i hay Mercedes 420SE cùng thời, với mức định vị thấp hơn rõ rệt.

Nhẹ là nguyên tắc hàng đầu: 4.000 pound là trần, mọi chi tiết thêm hơn 10 gram phải qua phê duyệt của ông. Lexus mời kỹ thuật viên Formula 1 siết engine tolerance xuống còn khoảng hai phần ba so với chuẩn thông thường, thiết kế và thử hơn 900 prototype. Trong nhà máy, công nhân mặc booties và lab coat để giữ xe sạch: một ritual mà sau này McLaren vẫn dùng. Với thập niên 80, đó là next-level.

Peter Egan từng ngồi ghế phụ, lật binder CD, không nhận ra xe đang chạy 130 mph. Ông viết gần như vậy: gần như không có wind noise hay mechanical commotion, directional stability xuất sắc, LS 400 là chiếc xe bình thản và êm nhất ông từng lái ở tốc độ cao. V-8 Lexus và driveline gần như không rung đặt chuẩn mới cho sự kết hợp horsepower với civility. Nếu anh em từng đọc chuyện Toyota 2JZ, sẽ nhận ra cùng một kiểu ám ảnh kỹ thuật Nhật: không chỉ mạnh, mà phải “đúng bài” đến mức trở thành lore.

Hình dung LS 400 trong đầu nhiều người: mềm mại, im lặng, và khó tin là đang chạy.

Từ Saab Của Bố Đến Luxury “Ma”

Matt Farah chín tuổi khi bố đổi Saab 900 Turbo 1988 lấy LS 400 1991. Cậu kéo bạn lớp bốn về nhà, nhờ bố nổ máy: không nhìn đồng hồ “ghost” thì không tin xe đang chạy. Lexus quá êm, quá mềm, quá nhanh theo cách lặng lẽ. Sau này, khi Matt cầm lái lại chiếc LS ấy như xe chạy trường, cậu cũng không phá nổi nó. Theo thời gian, với Lexus nói chung và LS 400 nói riêng, độ bền vượt lên trên mọi phẩm chất khác để trở thành đức tính định nghĩa thương hiệu.

Khảo sát khách hàng thời đó cho thấy khoảng 96% người mua Lexus đánh giá dịch vụ và sửa chữa tốt hoặc xuất sắc, cao hơn kỷ lục trước đó của Mercedes. Bố của Matt thuộc nhóm đó: xe gần như không hỏng, service có giờ dài và loaner mới khi cần. Xe giữ dáng “như mới” dù ông không phải dân chơi máy. Sáu năm sau, LS thành xe học đường của một gearhead trẻ. Vẫn không chết.

Hawaii, Sinh Nhật, Và Email “Ai Đưa Xe Này Tới 1M?”

1/12/2014, Matt ngồi trên bãi biển Hawaii cùng bạn gái mới Hanna Stein trong kỳ nghỉ đầu tiên của hai người. Email từ bạn cũ Rob Ferretti: “Who wants to take this to 1M?” Link dẫn tới một LS 400 1996 hơi mệt nhưng còn thẳng. Năm đời chủ trước cộng lại khoảng 897.000 dặm. Màu giống xe bố, thậm chí còn gói badge mạ vàng tùy chọn. Gần một triệu đến mức hiếm gặp. Matt quyết định: chiếc xe này xứng đáng đi nốt đoạn còn lại.

Người bạn ở Florida kiểm tra nhanh: nổ máy ngay, đi thẳng, phụ kiện còn sống. Valve cover chưa từng tháo: engine 1UZ-FE đã đi quãng đường tương đương lên mặt trăng rồi về… hai lần, mà chưa bao giờ “mở nắp”. Matt thuyết phục Hanna: chuyến thứ hai nên nối ngay chuyến thứ nhất. Họ bay Florida, mua chiếc xe gần 900.000 dặm làm quà sinh nhật, rồi lái khoảng 2.500 dặm về Venice Beach, California.

Từ mười bước chân: trông như xe đi vừa đủ. Đọc odo xong mới thấy mình đang đứng trước một huyền thoại sống.

Năm Đời Chủ, Một Cỗ Máy Không Chịu Nghỉ

Chủ đầu: lease ba năm bình thường. Chủ hai: mua từ dealer, giữ local một năm. Chủ ba mới là road warrior thật sự: hơn 700.000 dặm trong mười hai năm. Có lẽ kiểu salesman chạy đường dài; ghế trước mòn rõ so với ghế sau. Đến khoảng 2012, xe có lẽ vẫn được chăm khá tốt. Chủ bốn và năm thì khác: mua rẻ, làm tối thiểu để còn lăn bánh. Có cả spreader clamp nhét trong lò xo sau chống xệ, sơn trắng nhiều chỗ là Krylon bong tróc. Deferred maintenance cực đoan, có lẽ kèm vài “sinh học” không muốn kể tên.

Vậy mà trong năm ngày, Matt và Hanna đi xuyên nước Mỹ gần như êm đềm. Họ ghi to-do list cho lúc về nhà, học vài quirk của xe, rồi về tới nơi với một chiếc 900.000 dặm thật. Hai người bắt đầu thích LS: êm, êm, đúng fuel economy trên tem cửa sổ, chứa hết souvenir. Họ bịa backstory cho từng vết chip, vết nứt. Họ bắt đầu list các bang đã đi cùng nhau: list ấy vẫn còn kéo dài.

Chiếc xe còn kéo quan hệ của họ lại gần hơn. Hanna không phải dân xe, nhưng cô thấy ý nghĩa trong việc Matt muốn đưa “con thuyền già” này tới mốc triệu dặm. Nếu anh ấy có thể commit với trò đùa kỹ thuật ấy đến cùng, có lẽ anh ấy cũng commit được với những thứ khác.

Mỗi vết xước trên thân xe là một đoạn nhật ký chưa kịp viết hết.

100.000 Dặm Còn Lại: Không Đi Một Mình

900.000 dặm là 90% đường tới một triệu, nhưng vẫn còn 100.000 dặm nữa trên chiếc xe thứ sáu trong garage của Matt. Sau hai lần phẫu thuật lưng, anh không định tự “ăn” hết quãng đó. Ý tưởng shepherd một Lexus già tới mốc duy nhất quan trọng lan ra giới bạn viết, làm video, nói chuyện về xe. Họ xếp hàng để road-trip.

Matt sửa những gì tìm được: steering column và shaft, shock, spring, bushing, brake, flush toàn bộ dung dịch, thay ống gió điều hòa thiếu, vài cầu chì, radiator. Mua bảo hiểm commercial để người khác lái yên tâm. Chuẩn bị logbook: ai mượn xe thì ghi nơi đã tới, thứ đã thấy, cảm xúc lúc ấy. Những trang đầu đầy ngày chạy trên 300 dặm. Có người kết thúc hành trình 500 dặm bằng câu: “Cảm giác như mới 100K. Không tin nổi odo đúng. Không tick, không gõ, không rung, không khói, dù sơn phai vẫn thấy đây là luxury car.”

20.000 dặm đầu trôi êm. LS đi hơn một chục national park, Southwest, Texas, Oregon, Washington, Idaho. Người mượn gồm tay đua, nhiếp ảnh gia, cả mẹ giáo viên đã nghỉ hưu của bạn Matt. Họ báo cáo cùng một cảm giác: xe vui nhất ở 80–100 mph. Nhờ nội dung trên YouTube và báo chí, LS thành celebrity nhỏ. Regular Car Reviews biến nó thành meme. MotorTrend đưa đi figure-eight. Everyday Driver chạy quanh path. Nó pace một cuộc Lemons. Petersen Automotive Museum trưng bày. Matt tự nhủ: chỉ cần engine còn sealed, trò chơi còn tiếp. Hở máy thì game over.

Trên ghế lái, 90 mph vẫn là tốc độ “thoải mái” của một chiếc xe đã gần triệu dặm.

Cộng Đồng Giữ Nhịp, Máy Giữ Lời Hứa

Ở mốc 930.000 dặm, hộp số ngừng xuống số khi tăng tốc. Kiểm tra mới thấy bụi bẩn gần như là thứ đang giữ gearbox lại với nhau. Sau khi làm lại, LS trở lại đường với bảo hành transmission vài chục nghìn dặm. Từ 2016 đến cuối 2018, Matt ít gặp xe: truyền tay giữa fan, đôi khi cách anh hàng nghìn dặm. Người thì road-trip, người thì commute dài, người thì coi đây là “upgrade tạm” so với daily. Hai kỹ sư Lexus mang nó đi Hot Rod Power Tour rồi trả về trong tình trạng tốt hơn. Nó kéo race car chết máy, leo Pikes Peak và Mount Washington, giúp sinh viên chuyển đồ vào dorm. Nhiều người ngủ trên xe: theo mọi nghĩa có thể tưởng tượng.

Ba người mượn: Aaron Gold, Robert Moschowsky, và cặp travel blogger Bulgaria Adventureholix, mỗi người thêm hơn 10.000 dặm, tự bỏ thời gian và tiền cho sửa nhỏ dọc đường. Bơm trợ lực tay lái rò nhiều lần, dầu “giết” alternator. Trên 900.000 dặm, mọi thứ đều là wear item: bugi, dây, lọc, bushing, má phanh, đĩa, shock, cầu chì, bóng đèn. Trong 100.000 dặm cuối, xe bị kéo vì… sự ngốc nghếch của người hai lần; vì hỏng thật chỉ một lần.

“Feels like maybe 100K miles. You can’t believe the odometer is accurate.”

– Một người mượn LS trong Lexus Log

999.780: Cảnh Sát Georgia Và Cái Kết Đúng Chất Lexus

Tháng 3/2019, hơn bốn năm sau email Hawaii, Matt đứng bên đường đêm Georgia với đèn xanh đỏ sau lưng. Trooper hỏi có biết mình chạy bao nhanh không. “Tám mươi chín trong khu vực sáu mươi lăm.” Matt cười, chỉ odo: 999.780. Còn 220 dặm nữa tới triệu, mà tốc độ cruising thoải mái của LS vẫn quanh 90 mph. “Anh cho em vụ này đi. Em sắp tới rồi.” Cảnh sát ấn tượng với quest, chỉ cảnh cáo.

Matt lái về điểm đến cách nơi mua xe ngày nào không tới 50 dặm. Khoảnh khắc vượt một triệu dặm, đúng chất chiếc xe này: gần như không có gì xảy ra. Odo điện tử đóng băng vĩnh viễn ở toàn số 9, nên anh lật sang trip meter, cộng thêm một dặm, rồi gọi đó là official. Hai tuần sau, Matt và Hanna cưới ở New York. Toàn bộ mối quan hệ: từ chuyến phiêu lưu đầu tới hôn lễ, được khung bởi sự hiện diện của Million-Mile Lexus.

Mốc bảy chữ số đến một cách bình thản: đúng như cách LS 400 luôn tồn tại.

Đức Tính Thật Sự: Bền Dù Không Ai “Nuôi” Nó Như Bảo Vật

Đây không phải xe đầu tiên tới một triệu dặm, thậm chí không phải chiếc duy nhất trong tháng đó. Nhưng LS 400 của Matt khác nhiều máy đạt mốc nhờ một caretaker kiểu Irv Gordon và Volvo 1966 hơn ba triệu dặm: mua mới, giữ một đời, bảo dưỡng tôn giáo. Phẩm chất của chiếc Lexus “bình thường” này là nó tới một triệu không vì có một con người siêu tỉ mỉ, mà dù thiếu một con người như thế. Một trong năm chủ trước đóng phần lớn số dặm; bốn người còn lại dùng như xe thường. Matt yêu và chăm nó, nhưng logbook đầy entry của người anh chưa từng gặp, làm gần như bất cứ điều gì họ muốn với LS. Không cheat sheet. Không danh sách do’s and don’ts. Chỉ là một chiếc xe: bền hơn mức hợp lý.

Ichiro Suzuki và team từng viết lại chuẩn tốc độ, tiếng ồn và chất lượng cho luxury car. Trong cuốn Lexus: The Relentless Pursuit dày khoảng 250 trang về LS 400, không chỗ nào ghi “extreme high mileage” là mục tiêu. Lexus tập trung trải nghiệm khách hàng đầu tiên. Nhưng vì xe được tinh chỉnh quá mượt, quá ít rung, quá kỹ, nên khi thế giới luxury chuyển sang mốt khác, đức tính còn lại sáng nhất lại là độ bền. Giống tinh thần máy Nhật đi đường dài mà anh em thấy ở HiAce Grand Cabin: ít show, nhiều sống. Còn nếu nghĩ về cung đường như một phần lifestyle, kho Những Cung Đường trên BornToRide cũng là nơi câu chuyện kiểu này thuộc về.

#MillionMileLexus bắt đầu như trò đùa, thành game, thành meme, rồi thành celebrity internet. Khi còn là joke, người ta muốn cười cùng và xem nó fail. Khi thành game, người ta muốn chơi cùng. Khi Regular Car Reviews biến nó thành meme, mạng lan truyền. Khi thành celebrity, nó nhận được sự chăm sóc, đồ tặng, và cái gật đầu thân thiện mọi nơi nó tới. Ngay cả hệ thống nghe nhìn trên xe, thứ từng làm Peter Egan lật CD lúc 130 mph, cũng gợi nhớ vì sao cabin êm lại quan trọng với thú chơi: xem thêm góc nhìn hệ thống âm thanh trên ôtô nếu anh em muốn đào sâu lớp “civility” ấy.

Từ Đứa Trẻ Chín Tuổi Đến Mốc Bảy Chữ Số

Matt nghĩ về cậu bé chín tuổi nhờ bạn đặt tay lên xe đang nổ mà không cảm thấy máy chạy. Lúc đó cậu chưa có đủ chữ để giải thích, chỉ muốn chia sẻ thứ engineering ấy với người của mình. Nếu ai bảo cậu rằng 25 năm sau cậu vẫn làm điều tương tự, chỉ là với một Lexus già nua thay vì xe bóng loáng trên driveway của bố, và câu chuyện ấy sẽ lên trang tạp chí xe yêu thích, cậu sẽ trả lời như nhiều người từng nói với Ichiro Suzuki: impossible. Suzuki đã chứng minh họ sai. Matt cũng vậy.

Với tribe BornToRide, Million-Mile Lexus không phải bài học “nên mua xe cũ”. Đó là nhắc nhở: có những máy được thiết kế để cảm giác đúng ngay ngày đầu, rồi bất ngờ sống đủ lâu để kể chuyện cả đời người. LS 400 không hét. Nó chỉ tiếp tục lăn bánh, cho đến khi odo hết chỗ để đếm.

BornToRide cảm ơn Matt Farah đã viết câu chuyện này trên Road & Track. Không có giọng kể của anh, Million-Mile Lexus chỉ là một dãy số trên odo. Có anh, nó thành hành trình đáng nhớ.