Có những chiếc xe sinh ra để thắng, và có những chiếc xe sinh ra để kể chuyện. ForGiotto thuộc nhóm thứ hai, nhưng trớ trêu thay, câu chuyện của nó lại bắt đầu từ một chương… chưa từng được viết.

Nó là hiện thân của một ý tưởng bị bỏ lỡ từ thập niên 1960, khi đường đua còn là nơi những thiên tài kỹ thuật được phép “điên” một cách công khai, và khi một cái đuôi xe có thể trở thành tuyên ngôn sống còn cho tốc độ. ForGiotto không phải một mẫu xe mới theo nghĩa truyền thống. Nó là một dòng thời gian song song được kéo trở lại hiện thực, bằng tay nghề Ý, bằng nhôm đập thủ công, và bằng tinh thần “nếu ngày xưa làm được, chắc nó đã rất ác”.

Ferrari, Bizarrini và thời kỳ vàng son của những kẻ không chịu đứng yên

Thập niên 1960, Ferrari là ông kẹ của motorsport. Sự xuất hiện của 250 GTO năm 1962 giống như một cú đóng dấu quyền lực. Ngay cả khi đứng cạnh những biểu tượng như Jaguar E Type hay Shelby Cobra, 250 GTO vẫn thắng bằng một kiểu “đương nhiên”.

Nhưng mọi đế chế đều có một điểm thú vị: đôi khi mối đe dọa đáng gờm nhất không đến từ đối thủ, mà đến từ người từng đứng trong nhà máy của chính bạn.

Giotto Bizarrini, kỹ sư trưởng có dấu tay trên nhiều dự án huyền thoại thời đó, là kiểu người rời đi nhưng không rời cuộc chơi. Và sau khi ông rời Ferrari, câu chuyện “breadvan” mới bắt đầu lộ ra như một trò chơi khí động học đầy khiêu khích.

forgiotto-breadvan-1

Breadvan là gì mà dân mê xe nhắc hoài

Breadvan là biệt danh của một tạo hình rất đặc trưng: thân xe nhìn như một chiếc xe đua cổ điển, nhưng phần đuôi lại bị “cắt gọn” theo kiểu Kamm tail. Nghe thì đơn giản, nhưng cái đuôi Kamm là cả một triết lý: giảm lực cản mà vẫn giữ ổn định ở tốc độ cao, kiểu tối ưu hóa dành cho đường đua chứ không phải để chụp ảnh sống ảo.

Phần lớn người chơi xe đều biết chiếc breadvan dựa trên Ferrari 250 GT năm 1961. Tuy nhiên, ít người biết Bizarrini còn có một ý tưởng khác, có thể còn “gắt” hơn, dựa trên Iso A3/C. Vấn đề là thời đó, ý tưởng này chưa kịp thành hình thật sự. Nó nằm trên giấy, nằm trong bản phác thảo, và nằm trong câu hỏi “giá như”.

forgiotto-breadvan-2

ForGiotto: một chiếc breadvan “chưa kịp nướng” nay được nướng lại cho chín

Dự án hồi sinh mang tên ForGiotto. Tên gọi nghe như một lời tri ân, và đúng như vậy: nó lấy cảm hứng trực tiếp từ phác thảo chiếc Iso A3/C breadvan năm 1963 mà Bizarrini từng muốn chế tạo để nhắm tới Le Mans.

Điểm khiến mình chú ý không chỉ là ý tưởng, mà là cách họ làm cho nó trở nên “đúng chất lịch sử” thay vì chỉ làm cho giống.

Để giữ tính nguyên bản, ErreErre Fuoriserie hợp tác cùng Iso Restorations, đơn vị đang nắm các linh kiện, tồn kho và bản vẽ gốc liên quan tới Iso Rivolta. Nghĩa là câu chuyện không dừng ở cosplay. Nó là một nỗ lực tái hiện đúng tinh thần, đúng vật liệu, đúng phương pháp.

Nhôm dập tay, V8 Mỹ, và cái chất “đua là phải thở bằng carb”

ForGiotto sẽ có thân vỏ bằng nhôm được tạo hình theo phương pháp truyền thống, dạng thủ công đúng nghĩa. Trong thời đại mọi thứ tối ưu bằng phần mềm và robot, việc vẫn chọn nhôm nắn tay giống như một thái độ: xe này không cố làm hài lòng số đông, nó muốn làm hài lòng người hiểu nó.

Phần cơ khí cũng thú vị theo kiểu rất “cổ điển mà sát thương”:

  • Động cơ dự kiến: V8 Chevrolet small block 5.3L

  • Nạp nhiên liệu: bộ chế hòa khí 4 họng

  • Hộp số: sàn Borg Warner 4 cấp

  • Công suất kỳ vọng: 300 đến 400 mã lực

  • Mâm: 15 inch

  • Khối lượng dự kiến: khoảng 2.645 pound

Nếu bạn nhìn con số 300 đến 400 mã lực rồi thấy “bình thường”, hãy đặt nó vào bối cảnh trọng lượng dưới 3.000 pound và một thân xe khí động học kiểu Le Mans. Công thức này thường cho ra một thứ cảm giác rất khác: phản hồi nhanh, lực kéo dày, và âm thanh cơ khí dội thẳng vào người lái.

Đây sẽ là kiểu xe lái bằng tai nhiều không kém bằng tay. Mỗi lần lên ga là một lần nghe kim loại, gió và xăng nói chuyện với nhau.

ErreErre không phải xưởng làm cho vui

Một dự án kiểu ForGiotto rất dễ rơi vào bẫy “đẹp nhưng không chạy ra hồn”. Nhưng ErreErre không phải tân binh.

Họ từng gây tiếng vang với dự án retromod dựa trên Alfa Romeo Giulia, khi họ “thay áo” một chiếc Quadrifoglio hiện đại thành dáng sedan ba khoang thập niên 1960, đồng thời nâng cấp hiệu năng một cách nghiêm túc:

  • Công suất từng công bố cho bản dự án đó: 562 mã lực

  • Treo: Bilstein B16 tùy biến

  • Phanh: Brembo gốm carbon

  • Khí động học: có cả hướng chủ động lẫn thụ động

Điểm quan trọng nằm ở chỗ: họ không chỉ làm cho người xem thấy hoài niệm, họ làm cho người lái thấy thuyết phục.

Giá bán và số lượng: siêu ít, siêu đắt, siêu “kén người chơi”

ForGiotto sẽ được sản xuất 5 chiếc.

Khách hàng có hai hướng:

  1. Dùng khung gầm nguyên bản và phụ tùng còn sẵn thông qua Iso Restorations

  2. Dùng các chi tiết cập nhật và cải tiến để tạo một chiếc xe mới hoàn toàn

Về giá, không có gì bất ngờ: dự án cá nhân hóa cao và số lượng cực ít thì không thể rẻ. Dòng xe dựa trên Giulia của ErreErre khởi điểm khoảng 310.000 euro, và “tin trong giới” nói ForGiotto sẽ bắt đầu từ khoảng 690.000 euro.